Chuyện kể là…

Bạn đã đi nước ngoài nhiều chưa? Có bao giờ bạn có cảm giác người dân ở một số nước phát triển hơn nhìn chúng ta như một sinh vật đến từ một hành tinh đầy những cuộc chiến như Starwar vậy.

“Xin chào, bạn thật dễ thương” – Khi cô gái Nhật Bản ấy thấy tôi đứng dậy nhường chỗ cho một cụ bà lớn tuổi khi đi tàu trên cao ở Thái Lan.

“Điều nên làm thôi” – Tôi vui vẻ đáp, sắc mặt rạng ngời, bên trong thì đầy tự hào. Mấy khi được một cô gái nước ngoài ngợi khen và chủ động bắt chuyện.

“Bạn từ đâu đến? Tôi là người Nhật”

“Tôi từ Việt Nam, Sài Gòn”

Nụ cười chợt tắt trên môi cô gái, ánh mắt cô đưa nhẹ nhìn ra ngoài cửa sổ, một sự im lặng đáng sợ diễn ra trong 10 giây tiếp theo. Tôi rõ ràng là đang hiểu chuyện gì vừa diễn ra. Vì tôi là dân Việt Nam.

 

Điều đó đau đáu và ám ảnh tôi đến tận năm năm về sau, và bây giờ là khi tôi đang viết bài này. Tôi không viết ở góc độ chê bai, bài xích quê hương của chính tôi. Tôi chỉ muốn viết điều gì đó để chia sẻ với các bạn một thông điệp: “Muốn làm rạng rỡ thanh danh của đất Việt, hiển vinh giá trị của con người Việt, không có ai khác rằng người trẻ hôm nay phải chứng minh được sức mạnh đang còn tiềm tàng bên trong”

 

Việt Nam quê hương tôi !

“Việt Nam, vẻ đẹp tiềm ẩn” – có vẻ thật rụt rè. Việt Nam tao đẹp lắm, nhưng nó vẫn còn ẩn bên trong, chúng tao đang đi tìm.

National Branding – thương hiệu quốc gia không đơn thuần như định nghĩa của các nhà Marketing vân thường khẳng định thương hiệu là tên, khẩu hiệu, ký hiệu, biểu tượng, thiết kế hoặc tổng hợp những thứ trên để xác định hàng hóa, nhà cung cấp, sản phẩm, dịch vụ để phân biệt giữa nhau và với đối thủ cạnh tranh. Vậy nếu thương hiệu Việt Nam chỉ để biết Việt Nam có lá cờ khác với Mỹ, Trung, Đài, Anh, Úc thì thật là coi nhẹ. Khi tìm đọc về tài liệu hướng dẫn thương hiệu quốc gia, cách định nghĩa này vẫn còn được nhắc đi nhắc lại. Và coi đó chuẩn mực. Tôi thì e rằng có phần giản lược vấn đề.

Có khi thì Việt Nam chúng ta mong đợi cho “Khát vọng trở thành bếp ăn của thế giới”. Giống như Phil từng được công chúng ưu ái đặt cho cái tên “Osin của thế giới” Hay nước láng giềng được xem là “công xưởng cho thế giới”. Với tầm nhìn đó, bao giờ thanh danh của đất nước này mới được hiển vinh?

 

Các nước viết khẩu quyết về quốc gia thế nào?

 

Mỹ : Make America Great Again (MAGA) – Làm cho nước Mỹ vĩ đại như xưa

Một lời thừa nhận sự tụt dốc và động chạm đến niềm tự hào của dân Mỹ, nhưng cũng là một khẩu quyết mạnh mẽ và một lời hứa hẹn của Tổng thống Trump. Được tôn vinh như kim chỉ nam mọi hành xử, quyết định và lối suy nghĩ của mọi lĩnh vực của nước Mỹ trong giai đoạn vừa qua.  Hay : American Dream – Giấc mơ Mỹ – Một thông điệp truyền tai nhau của cả thế giới ưu ái dành tặng cho nước Mỹ. Một giấc mơ mà bao người đánh đổi cả gia tài, sự nghiệp đang có. Đôi khi giấc mơ ấy đã đánh đổi bằng máu, bằng xác thân.

 

Thái Lan: Amazing Thailand. It begins with the people – Thái Lan kỳ thú. Tất cả bắt đầu bởi con người.

Một lối nhận thức rất rõ rằng điểm đặc biệt kỳ thú của Thái Lan được tôn tạo bởi giá trị của người Thái. Bạn biết vì sao nụ cười và cái chắp tay xá lạy của nước Thái được cả thế giới yêu mến và cảm thấy thân thương chưa?

 

Trung Quốc: Like Never Before – Như chưa từng bao giờ. Một Trung Hoa được biết từng vĩ đại từ thời phong kiến. Trung Quốc không muốn lại trở lại vĩ đại như thời kỳ đó nữa. Phải hơn như thế, phải mạnh mẽ và chiếm lĩnh vị trí của những thứ chưa từng khai phá. Một tư duy khai phóng như thế mới làm nên chuyện

 

Pháp : Rendervouz en Fraince –  Hẹn hò nhau ở Pháp. Khẩu quyết này khiến cho đất Pháp trở thành điểm đến của mọi điều mà khi con người ta hợp ý nhau. Không nghiễm nhiên mà Pháp thường xuyên được chọn cho các vấn đề như hội nghị toàn cầu, xúc tiến đầu tư, thương mại, du lịch. Không những thế, văn hóa thời trang, rượu, ẩm thực và kinh đô tri thức, cái nôi văn hóa. Đất Pháp tự khẳng định mình là điểm giao thoa và hội tụ từ trong khẳng định của mình.

Nhìn về tương lai

Tương lai là ở các bạn.

Có trà đạo, có tửu đạo, vậy có bao giờ các bạn làm cà phê nghĩ đến cái hồn thiêng trong từng hạt cà phê, cái linh khí của việc uống cà phê mang lại. Hay chỉ uống cho phê thì tầm thường lắm.

Các bạn làm du lịch địa phương (Local Guide) có nghĩ đến việc làm sao để khẳng định giá trị văn hóa và con người quê hương đất Việt để làm tăng giá trị hình ảnh, lòng tự hào, tự tôn và thanh danh đất nước gửi gắm đến du khách không

Các bạn làm nông nghiệp có bao giờ nghĩ đến việc xuất hiện trên toàn siêu thị thế giới sản phẩm của đất Việt với một hình ảnh rất trang trọng và là niềm mơ ước của những nước nông nghiệp khác. Gạo Việt Nam bao giờ sẽ được ưu tiên sử dụng thay vì gạo Thái, gạo Cam?

Các bạn làm may mặc bao giờ nghĩ đến việc khiến cho thế giới mê mẩn chất liệu hay xuất xứ Việt Nam hay chưa? Hay vẫn là công xưởng sản xuất hàng may mặc cho Nike, Adidas với lợi thế là nhân công rẻ, thế giới thứ ba, hay mang tiếng là ủng hộ một nước nghèo phát triển? Và như bao người trẻ Việt khác, tự hào khoác đôi giày Nike nhưng “Made in Việt Nam”, Rồi vỗ ngực gọi đó là niềm tự hào dân tộc?

Lý do vì sao tôi vẫn dùng Bitis, Bitas. Dù chất lượng còn chưa thể sánh bằng. Và tôi phải gọi đó là “ủng hộ” hàng Việt, thật buồn.

 

Thanh danh Việt Nam là chính từ thanh danh của sản phẩm các bạn mang lại cho thế giới được thụ hưởng. Đã qua rồi cái thời “Mang gươm đi mở cõi” để khẳng định sức mạnh dân tộc rồi. Ngày hôm nay, hãy mang sản phẩm của bạn đi mở mang bờ cõi đất Việt.

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây